
Đài Hà Nội | Đọc truyện đêm khuya
Chương trình Podcast Đọc truyện đêm khuya của Đài Hà Nội mang đến những câu chuyện về cuộc đời, số phận và hiện thực cuộc sống. Mỗi ngày một số, chương trình gửi gắm những hồi tưởng và ký ức về một thời chưa xa. Đây là sản phẩm âm thanh do Đài Hà Nội sản xuất.
Tập

Tiểu thuyết "Thanh xuân như cỏ" (phần 6) - Lê Hoài Nam
Đại đội 2 tiếp tục hành quân qua đất Lào hướng về Campuchia, đối mặt với bão bom, địa hình hiểm trở cùng cơn khát và cái đói hoành hành. Giữa gian khổ, Lợi và Khuyến đi lấy nước tuy bắt được cá cua nhưng lại bàng hoàng phát hiện một hang động đầy xương người—vết sẹo ám ảnh khôn nguôi trong lòng những người lính trẻ.

Tiểu thuyết "Thanh xuân như cỏ" (phần 5) - Lê Hoài Nam
Trên đường vượt Trường Sơn gian khổ, Lợi cùng đồng đội vẫn giữ trọn tinh thần lạc quan. Tại suối Sa Thầy hùng vĩ, họ có phút thảnh thơi tắm suối và bất ngờ gặp nhóm nữ quân nhân, mở ra những cuộc trò chuyện tình cảm, ấm áp giữa bão lửa chiến tranh.

Tiểu thuyết "Thanh xuân như cỏ" (phần 4) - Lê Hoài Nam
Trên đường hành quân vào Nam, Lợi và Vinh bị một nữ quân nhân Nghệ An giữ lại vì vô tình vào khu vực cấm. Về đến doanh trại hậu cần, Lợi bàng hoàng nhận lại thư và vỏ gối của Sự, để rồi ngã ngửa trước tin dữ từ Tiểu đoàn trưởng Lê Thị Huyền: Sự đã hy sinh do bom bi nổ khi đang đi lấy nứa. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Sự vẫn gửi trọn tình yêu cho Lợi và nhắn anh nếu sống sót trở về thì đừng ph

Tiểu thuyết 'Thanh xuân như cỏ' (phần 3) - Lê Hoài Nam
Phần này ghi dấu bước ngoặt lớn khi Nguyễn Tiến Lợi chính thức lên đường nhập ngũ. Sau một trận bom trên đường đi học, Lợi và cô bạn thân Nguyễn Thị Sự nhận ra tình cảm chân thành dành cho nhau giữa bão lửa; gạt qua những bất định của tương lai, cả hai cùng tự nguyện xếp bút nghiên lên đường chiến đấu vì Tổ quốc.

Tiểu thuyết "Thanh xuân như cỏ" (phần 2) - Lê Hoài Nam
Sau ca phẫu thuật thành công của Hòa, Lợi và Hợp chứng kiến niềm vui vỡ òa của người dân Hà Nội khi Mỹ tuyên bố ngừng ném bom. Tuy nhiên, tận mắt xót xa trước thảm cảnh đổ nát ở phố Khâm Thiên và Bệnh viện Bạch Mai, những mất mát đau thương ấy đã thôi thúc Lợi quyết tâm lên đường nhập ngũ để bảo vệ Tổ quốc.

Tiểu thuyết "Thanh xuân như cỏ" (phần 1) - Lê Hoài Nam
Thanh xuân như cỏ tái hiện hành trình kiên cường của những người lính pháo cao xạ trẻ: từ trận chiến bảo vệ bầu trời Hà Nội năm 1972 đến cuộc hành quân thần tốc vào Nam trong Chiến dịch Hồ Chí Minh. Bằng chất văn chân thực, giàu cảm xúc và lãng mạn, tác phẩm tôn vinh vẻ đẹp của tuổi trẻ, tình yêu cùng lòng yêu nước nồng nặc giữa bão lửa chiến tranh.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần cuối) - Vũ Đức Anh
Phần này hé lộ mối quan hệ giữa nhà văn Nhã Phân và nhà thơ Cận Phương từ cuộc gặp bà Vũ Thị Phương Liên năm 1993 trên đảo Thiên Đường. Bi kịch của bà Liên từng là cảm hứng sáng tác chung, nhưng sự đồng điệu ấy nhanh chóng biến thành bi kịch khi Cận Phương cáo buộc Nhã Phân cướp đoạt ý tưởng cốt truyện của mình để gặt hái danh vọng.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 13) - Vũ Đức Anh
Vụ bắt cóc tại Bệnh viện Thanh Đảo leo thang căng thẳng khi Tâm Băng cùng đồng bọn khống chế Hạnh Nguyên và Mỹ Dung làm con tin. Chúng cướp xe bán tải, tháo chạy đến căn nhà hoang gần bãi đá Bích Đào; tại đây, Hạnh Quyên kiệt sức, rơi vào tuyệt vọng vì nghĩ mình không còn cơ hội sống sót.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 12) - Vũ Đức Anh
Xâu chuỗi mọi manh mối, Thanh Đức tin mình đã cận kề sự thật vụ án bà Lường, nút thắt cuối cùng nằm ở việc thẩm vấn ông Sùng và xác minh lá thư của bà Liên. Anh tin rằng hành động cứu bà Liên năm xưa chứng minh ông Sùng chưa mất hết nhân tính, và lá thư này chính là chìa khóa thức tỉnh lương tri, buộc ông phải nói ra toàn bộ sự thật.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 11) - Vũ Đức Anh
Lâm Đường được chuyển sang khu điều trị tâm lý cho bệnh nhân Phantom X bị lão hóa—một "địa ngục trần gian" với hàng trăm người biến dạng sống chen chúc trong tuyệt vọng. Bị xã hội kỳ thị, không thể trở về nhà cũng chẳng thể chấp nhận cơ thể mình, nỗi đau thể xác lẫn tinh thần đẩy họ đến bước đường cùng, chỉ còn khao khát cái chết để giải thoát.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 10) - Vũ Đức Anh
Giữa tâm dịch Phantom X kinh hoàng, Hải Anh tiếp tục thẩm vấn thầy Tính để tìm manh mối về Mai Phương. Thầy Tính tiết lộ cô bé vốn chán ghét cuộc sống trên đảo, chỉ hành động khi có mục đích riêng và việc lẻn vào nhà thầy có thể nằm trong một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng từ trước.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 9) - Vũ Đức Anh
Cuộc gặp với ông Cận Phương hé lộ nhiều chi tiết đắt giá: ông thừa nhận bám theo Tuấn Anh chỉ để lấy tư liệu sáng tác, chứ không phải theo dõi bà Lường. Dù vậy, ông khẳng định bà Lường là người cực kỳ bí hiểm, qua những lời độc thoại, bà có thể từng sống dưới một danh tính khác hoặc mắc chứng đa nhân cách.

Tiểu thuyết 'Đảo bạo bệnh' (phần 8) - Vũ Đức Anh
Sau khi Lương Tuấn Anh đầu thú tội đầu độc bà Đỗ Thị Lường, Hải Anh nhận thấy lời khai có nhiều mâu thuẫn. Tuấn Anh khai đã lén bỏ thuốc độc vào thùng gạo rồi định đầu thú vì ân hận; tuy nhiên, Hải Anh hoài nghi hành động này không tự nguyện mà xuất phát từ áp lực tâm lý hoặc do biết mình sắp bị lộ.

Tiểu thuyết 'Đảo bạo bệnh' (phần 7) - Vũ Đức Anh
Lương Tuấn Anh trải lòng về tuổi thơ mặc cảm do ngoại hình nữ tính, bị kỳ thị là "bóng" dù luôn khao khát chứng tỏ bản lĩnh đàn ông để yêu cô gái tên Liễu. Sự kỳ thị đẩy anh vào lối sống khép kín, căm ghét xã hội và dùng bạo lực để tự khẳng định, dẫn đến tâm lý méo mó và lời thú nhận giết bà Lường; thế nhưng, lời thú tội này liệu có phải là toàn bộ sự thật?

Tiểu thuyết 'Đảo bạo bệnh' (phần 6) - Vũ Đức Anh
Giữa lúc dịch Phantom X căng thẳng, Bệnh viện Thanh Thảo được chuẩn bị làm cơ sở dã chiến, Hải Anh đau xót nhận tin ông Cầm Thư - chủ tiệm sách đã qua đời. Ám ảnh bởi cái chết của vợ con tại bệnh viện năm xưa, ông chọn ra bãi đá Linh Đảo chết trong cô độc thay vì đi điều trị.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 5) - Vũ Đức Anh
Lâm Đường hé lộ quá khứ nghèo túng, từng bảo kê mại dâm và vật lộn trong bạo lực. Đại dịch ập đến khiến gã trắng tay, nhưng lại mang đến sự tự do hiếm hoi để suy ngẫm về cuộc đời; qua những dòng hồi tưởng phức tạp, nhân vật này lộ diện là một mắt xích quan trọng, nắm giữ bí mật then chốt xoay quanh cái chết của bà Lường.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 4) - Vũ Đức Anh
Giữa lúc huyện đảo bị phong tỏa vì dịch Phantom, Hải Anh gặp lại Hạ Quyên. Dù Quyên liên tục lạnh nhạt, châm chọc và từ chối tình cảm, cả hai vẫn có khoảnh khắc xích lại gần nhau khi cùng đi mua nước cho cậu bé Tèo đang mắc kẹt; qua những lời đối đáp dí dỏm, tình cảm sâu đậm của Hải Anh dành cho cô càng bộc lộ rõ nét.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 3) - Vũ Đức Anh
Gạt bỏ giả thuyết tự tử hay bệnh tật, Thanh Đức khẳng định đây là vụ án mạng. Giữa tâm dịch Phantom X hoảng loạn, anh vẫn kiên trì xâu chuỗi những lời khai rời rạc, vô nghĩa để truy tìm sự thật về cái chết của bà Đỗ Thị Lường, từ đó dần bóc tách những nghi vấn về thân phận nạn nhân và bí mật tăm tối tại khu tập thể 7A.

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 2) - Vũ Đức Anh
Phần này tái hiện hiện trường vụ án mạng của bà Đỗ Thị Lường tại khu tập thể 7A—nơi vốn đã xuống cấp và đang nằm trong vùng phong tỏa vì dịch bệnh Phantom X. Quy trình khử trùng nghiêm ngặt đã vô tình làm mất sạch dấu vết, khiến công tác điều tra rơi vào bế tắc. Khám nghiệm sơ bộ xác định nạn nhân tử vong do bị đầu độc qua thức ăn, song hung thủ và thời điểm gây án vẫn là những ẩn số chưa có lời g

Tiểu thuyết "Đảo bạo bệnh" (phần 1) - Vũ Đức Anh
Tiểu thuyết trinh thám Đảo bạo bệnh của Vũ Đức Anh lấy bối cảnh một hòn đảo thiên đường đang chìm trong dịch bệnh Phantom X. Mở đầu bằng cái chết bí ẩn của một bà lão, tác phẩm dẫn dắt người đọc theo hành trình điều tra đầy ám ảnh của chiến sĩ công an Thanh Đức, từ đó bóc trần những bí mật quá khứ, góc khuất nhân tính, cùng sự tha hóa trên đảo.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần cuối) - Lê Hồng Nguyên
Sau nhiều lần gặp lại Thắm, bệnh tâm thần của Hạnh tái phát nặng, liên tục la hét mất kiểm soát khiến bác sĩ phải khuyên cô ngừng gặp mặt. Nhờ điều trị chu đáo, ông dần ổn định và được giao chăn bò. Lúc tỉnh táo, Hạnh rất hiền lành, mến trẻ và hay kể chuyện chiến trường, nhưng sự trêu chọc vô tình của lũ trẻ lại khiến ông nhiều lần lên cơn dữ dội.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 12) - Lê Hồng Nguyên
Sau ngày thống nhất, địa phương xây dựng bệnh viện điều dưỡng cho hàng trăm thương binh tâm thần mắc di chứng chiến tranh. Dù tinh thần không tỉnh táo, họ chưa từng quên năm tháng chiến đấu; vào những ngày nắng nóng, bệnh tình tái phát dữ dội khiến họ la hét, hô xung phong, đập phá và mắc kẹt trong ký ức chiến trường khốc liệt.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 11) - Lê Hồng Nguyên
Trốn khỏi nhà, Thắm một mình ẩn náu tại Đầm Vạc—nơi in dấu những kỷ niệm đẹp với Hạnh. Ban ngày cô trốn trong cồn lau, ban đêm ngắm trời, ăn rau dại, cá, ếch để sống qua ngày và luôn hướng về người yêu trong tuyệt vọng, thậm chí sẵn sàng chết nếu bị dân quân bắt; nhưng người bất ngờ tìm đến lại là ông Mã.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 10) - Lê Hồng Nguyên
Sau đêm vỡ đê, Chủ tịch Mã được ca ngợi như người hùng nhờ trực tiếp chỉ huy dân cứu đê, bảo vệ làng mạc. Ông tận tụy, dám nghĩ dám làm, không tham ô nhưng độc đoán, ít học nên bị cấp dưới lợi dụng để tham nhũng; đặc biệt, điểm yếu chí tử của ông là bản tính háo sắc, chuyên dùng quyền lực chiếm đoạt phụ nữ.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 9) - Lê Hồng Nguyên
Bi kịch đẩy lên đỉnh điểm khi Thắm bị Chủ tịch Mã xâm hại. Tuyệt vọng và đổ vỡ niềm tin, cô quỳ trước Tam bảo oán trách thần phật thờ ơ trước cái ác, bất công với người lương thiện. Trong cơn cùng quẫn, cô chỉ còn mong tìm đến cái chết để chấm dứt chuỗi đau khổ tột cùng.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 8) - Lê Hồng Nguyên
Bà ngoại kể cho Thắm nghe bi kịch của chị Năm—người phụ nữ xinh đẹp vừa sinh con vào mùa lũ. Khi đang hái nhãn trên cây, chị bị tên lính Pháp đứng dưới nhìn trộm, buông lời dụ dỗ. Kiên quyết cự tuyệt, chị nhảy sang chiếc thúng treo để thoát thân, liền bị tên lính tức giận nổ súng bắn chết, thân xác tan nát giữa tán nhãn.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 7) - Lê Hồng Nguyên
Sau cái chết của ông Hiểu, bà ngoại luôn sống trong nỗi ám ảnh, tội lỗi và sợ hãi vì tin rằng oan hồn ông đang bám theo con trai là Hạnh để báo oán. Thấy Hạnh càng lớn càng giống cha, bà hoảng loạn cấm cản Thắm qua lại với cậu, thậm chí sẵn sàng xô ngã, xua đuổi mỗi khi thấy hai đứa trẻ chơi cùng nhau.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 6) - Lê Hồng Nguyên
Biến cố kinh hoàng ập xuống tuổi thơ Thắm khi một buổi sáng thức dậy không thấy mẹ. Hoảng hốt tìm kiếm, cô bé bàng hoàng bắt gặp mẹ trong tình trạng tóc tai rối bời, thân thể đầy thương tích và tinh thần hoảng loạn—hậu quả của một nhiệm vụ bí mật trong đêm. Dù đau đớn, người mẹ vẫn cố che giấu và trấn an để con gái không nghi ngờ.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 5) - Lê Hồng Nguyên
Sau nhiều năm cô đơn mòn mỏi, bà ngoại Thắm cuối cùng cũng có được một đêm gần gũi với chồng và sinh ra người con gái tên Thắng. Sự ra đời của đứa trẻ mang lại niềm hạnh phúc làm mẹ, nhưng vẫn không thể níu giữ trái tim người chồng—người vốn cả đời chỉ sống trong nỗi ám ảnh về người vợ đầu đã khuất.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 4) - Lê Hồng Nguyên
Phần này kể về ông ngoại Thắng và người vợ hai, lý giải cội nguồn bi kịch tình cảm ảnh hưởng đến nhiều thế hệ trong gia đình. Thời trẻ, ông có mối tình đầu sâu đậm, mãnh liệt và hạnh phúc. Sau khi vợ qua đời lúc sinh người con trai, ông rơi vào đau khổ tột cùng, sống mãi trong ký ức quá khứ và đóng chặt lòng mình, không thể mở lòng với người vợ sau.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 3) - Lê Hồng Nguyên
Tác phẩm tập trung khắc họa nhân vật Mã và những biến cố tại làng quê ven sông Hồng thời kỳ hợp tác xã. Trong đợt huy động dân công chống lũ, Mã đặc biệt chú ý đến Thắm khi cô đi làm thay mẹ. Ông ta rung động không chỉ bởi vẻ đẹp của Thắm, mà còn vì gương mặt và đôi mắt cô giống hệt một người phụ nữ trong quá khứ từng để lại dấu ấn sâu đậm trong đời mình.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 2) - Lê Hồng Nguyên
Đưa người đọc về thời kỳ cải cách ruộng đất tại làng quê Bắc Bộ, tác phẩm phản ánh giai đoạn các đoàn cán bộ, bộ đội về địa phương đấu tố và xây dựng cốt cán. Trong bối cảnh nhiễu nhương đó, nhiều cô gái nông thôn chất phác đã trở thành nạn nhân bị lợi dụng quyền lực để dụ dỗ, chiếm đoạt tình cảm, tạo nên những bi kịch âm thầm mà không ai dám lên tiếng.

Tiểu thuyết 'Con hoang' (phần 1) - Lê Hồng Nguyên
Tiểu thuyết "Con hoang" của Lê Hồng Nguyên gây ấn tượng mạnh bằng câu chuyện giàu cảm xúc về thân phận đứa trẻ ngoài giá thú và bi kịch gia đình nông thôn qua nhiều thế hệ. Bằng lối kể chân thực, trữ tình, tác phẩm khắc họa sâu sắc nỗi đau của những con người bị định kiến xã hội chà đạp, từ đó gửi gắm thông điệp nhân văn về lòng nhân ái, sự cảm thông và khát vọng hạnh phúc.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần cuối) - Nguyễn Thế Kỷ
Ngày 6/6/1931, Nguyễn Ái Quốc (dưới tên Tống Văn Sơ) bị cảnh sát Hồng Kông bắt giữ. Pháp ép Anh dẫn độ Người về nước, nhưng nhờ Hồ Tùng Mậu vận động và luật sư Loseby hỗ trợ, vụ án được xử công khai. Tại tòa, vị luật sư vạch trần các sai phạm pháp lý của cảnh sát, còn Người bình tĩnh bác bỏ mọi cáo buộc, kiên quyết đòi tự do.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 14) - Nguyễn Thế Kỷ
Tại Thái Lan, Nguyễn Ái Quốc tích cực xây dựng phong trào cách mạng trong cộng đồng kiều bào. Người thẳng thắn phê bình tư tưởng phân biệt "thợ mới - thợ cũ" trong hội thợ mộc, đồng thời nhấn mạnh: Nhiệm vụ cốt lõi không chỉ là làm kinh tế, mà phải xây dựng tinh thần đoàn kết, dân chủ và công bằng giữa những người Việt xa xứ.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 13) - Nguyễn Thế Kỷ
Biết Nguyễn Ái Quốc là chủ nhân bút danh nổi tiếng mình tìm kiếm, cụ Phan Bội Châu vô cùng xúc động. Qua nhiều đêm trò chuyện về hành trình bôn ba và con đường cách mạng vô sản của người cháu, cụ Phan đánh giá rất cao sự trưởng thành vượt bậc này, đồng thời đặt trọn niềm tin Nguyễn Ái Quốc sẽ gánh vác trọng trách cứu nước trong tương lai.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 12) - Nguyễn Thế Kỷ
Tại Moscow, Nguyễn Ái Quốc miệt mài viết báo, diễn thuyết trong Quốc tế Cộng sản để khẳng định thuộc địa là nguồn sống của chủ nghĩa đế quốc. Người lập luận sắc bén: muốn đánh bại đế quốc phải thúc đẩy phong trào giải phóng thuộc địa. Nhờ đó, nhận thức của Quốc tế Cộng sản nâng lên và Người được tín nhiệm bầu vào Ủy ban Tuyên truyền Quốc tế.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 11) - Nguyễn Thế Kỷ
Đầu năm 1922, Nguyễn Ái Quốc cùng Hội Liên hiệp Thuộc địa kêu gọi các dân tộc bị áp bức và nhân dân tiến bộ Pháp đoàn kết chống chủ nghĩa thực dân. Để làm diễn đàn lên tiếng cho họ, Người dồn tâm huyết sáng lập tờ báo Người cùng khổ (Le Paria), bất chấp việc xuất bản gặp vô vàn khó khăn, thiếu thốn.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 10) - Nguyễn Thế Kỷ
Tại Paris, Nguyễn Ái Quốc miệt mài nghiên cứu và viết cuốn sách đầu tiên bằng tiếng Pháp mang tên "Những người bị áp bức". Người chủ động dùng chính ngôn ngữ của thực dân làm vũ khí sắc bén để tố cáo tội ác bóc lột tại các thuộc địa, thức tỉnh nhận thức nhân dân và truyền tải tiếng nói độc lập đến dư luận quốc tế.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 9) - Nguyễn Thế Kỷ
Cùng nhắc về tiểu thuyết "Khói lửa" của Henri Barbusse, Nguyễn Ái Quốc và người bạn tìm thấy sự đồng điệu trước bức tranh tàn khốc của Thế chiến I và tinh thần cách mạng của người lao động. Những tư tưởng tiến bộ này càng củng cố niềm tin vững chắc trong Người: Tương lai thuộc về những kẻ bị áp bức biết đoàn kết đấu tranh để thay đổi xã hội.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 8) - Nguyễn Thế Kỷ
Bản Yêu sách của nhân dân An Nam không được Hội nghị Versailles và Tổng thống Mỹ xem xét đúng như dự đoán của Nguyễn Ái Quốc. Dù vậy, việc công khai đưa vấn đề Việt Nam ra quốc tế đã gây chấn động mạnh, khiến cái tên Nguyễn Ái Quốc lần đầu tiên xuất hiện trong hồ sơ theo dõi đặc biệt của mật thám Pháp.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 7) - Nguyễn Thế Kỷ
Trước tình trạng phong trào yêu nước tại Pháp bị suy yếu, Văn Ba đề xuất khôi phục Hội những người An Nam yêu nước. Anh nhận định phải tranh thủ thời cơ Hội nghị Versailles sắp diễn ra để tập hợp lực lượng, cất lên tiếng nói mạnh mẽ đòi quyền lợi chính đáng cho nhân dân Việt Nam và các dân tộc thuộc địa.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 6) - Nguyễn Thế Kỷ
Có giấy tờ hợp pháp, Văn Ba tích cực đến các nhà máy, khu công nghiệp tại Pháp để khảo sát đời sống đồng bào. Chứng kiến hàng vạn người Việt lao động cực nhọc, lương thấp, sống thiếu thốn và mòn mỏi mong ngày về quê hương, anh thấu cảm sâu sắc nỗi khổ của người dân mất nước, đồng thời nhận ra yêu cầu cấp bách phải tập hợp họ vào một phong trào đấu tranh có tổ chức.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 5) - Nguyễn Thế Kỷ
Đến Paris, Văn Ba được hai tiền bối Phan Châu Trinh và Phan Văn Trường đùm bọc, đưa vào Hội những người Việt Nam yêu nước. Thấu hiểu nỗi cay đắng của hàng vạn đồng bào bị thực dân áp bức, lao dịch nơi xứ người, anh càng sục sôi quyết tâm tìm con đường giải phóng độc lập cho dân tộc.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 4) - Nguyễn Thế Kỷ
Nghiên cứu tác phẩm của Các Mác tại Luân Đôn, Nguyễn Văn Ba tìm thấy hướng nhận thức mới qua các khái niệm về chủ nghĩa tư bản và giá trị thặng dư. Tri thức này giúp anh nhìn thấu hạn chế của các bậc tiền bối: cả tư tưởng dựa vào ngoại bang của Phan Bội Châu lẫn chủ trương cải cách của Phan Châu Trinh đều không phải là con đường giải phóng dân tộc hiệu quả.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 3) - Nguyễn Thế Kỷ
Sống tại Luân Đôn, Nguyễn Văn Ba rơi vào cảnh thất nghiệp và cuộc sống vô cùng chật vật khi sức khỏe không còn cho phép làm các việc nặng nhọc như đốt lò, khuân than. May mắn sau đó, anh tìm được việc phụ bếp tại một khách sạn lớn, trước khi chuyển sang làm việc tại khách sạn Carlton nổi tiếng.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 2) - Nguyễn Thế Kỷ
Đến Pháp năm 1911, Nguyễn Văn Ba gửi thư xin học tại Trường Thuộc địa nhằm thấu hiểu sâu sắc chính sách cai trị để tìm cách giúp đỡ đồng bào. Tuy nhiên, khát vọng học tập này đã bị từ chối thẳng thừng do anh không có sự giới thiệu của chính quyền thực dân Đông Dương.

Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 1) - Nguyễn Thế Kỷ
Rời cảng Sài Gòn ngày 5/6/1911 với tên Nguyễn Văn Ba, Người bắt đầu hành trình 30 năm bôn ba vạn dặm để tìm đường cứu nước. Tác phẩm khắc họa tư duy vĩ đại của một nhân cách bình dị: chủ động đi thẳng vào sào huyệt của kẻ xâm lược nhằm thấu hiểu kẻ thù, từ đó tìm ra con đường đúng đắn giải phóng dân tộc, cứu nước cứu dân.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần cuối) - Nguyễn Thế Kỷ
Trò chuyện với cô Út Tâm tại Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành tự hào kể về quê hương xứ Nghệ với dòng sông Lam, núi Hồng và những bậc anh hùng, danh nhân lịch sử. Qua đó, anh khẳng định truyền thống yêu nước, ý chí quật cường và tư tưởng lấy dân làm gốc đã thấm sâu vào máu thịt, trở thành điểm tựa tinh thần cho hành trình phía trước.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 15) - Nguyễn Thế Kỷ
Làm trợ giáo tại trường Dục Thanh (Phan Thiết), Nguyễn Tất Thành dùng phương pháp cởi mở, khơi gợi tư duy độc lập và nhanh chóng được học trò mến phục. Chặng dừng chân này giúp anh vừa gieo mầm lòng yêu nước cho thế hệ trẻ, vừa tranh thủ đọc sách, tiếp thu tư tưởng mới để nuôi dưỡng chí lớn cứu nước.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 14) - Nguyễn Thế Kỷ
Sau cuộc biểu tình chống thuế ở Huế, Nguyễn Tất Thành chiêm nghiệm với thầy Lê Văn Miến rằng: Lòng yêu nước là chưa đủ, muốn cách mạng thành công bắt buộc phải có tổ chức, người lãnh đạo và phương pháp đúng đắn. Tư duy sắc sảo, thực tế này đã làm người thầy vô cùng cảm động và đặt trọn niềm tin vào thế hệ trẻ.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 13) - Nguyễn Thế Kỷ
Mùa hè năm 1907, Nguyễn Tất Thành về lại Dương Nỗ nhưng thắt lòng khi biết gia cảnh Phúc đã tan tác, bạn phải đi làm thuê xứ người. Trong chuyến đi này, anh gặp lại Huệ trong dáng vẻ một thiếu nữ xinh đẹp. Cuộc gặp gỡ vừa đánh thức kỷ niệm tuổi thơ, vừa gieo vào lòng người thanh niên những cảm xúc đầu đời trong trẻo, mới mẻ giữa những biến động, lo toan của thời cuộc.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 12) - Nguyễn Thế Kỷ
Tại trường Pháp - Việt ở Huế, Tất Thành tiếp tục được thầy Lê Văn Miến giải đáp những thắc mắc về lịch sử, chính trị và xã hội. Qua câu chuyện về khẩu hiệu tự do - bình đẳng - bác ái, thầy phân tích cho Thành hiểu bản chất của chế độ phong kiến Việt Nam, chính sách cai trị của thực dân Pháp và ý nghĩa to lớn của cách mạng Pháp năm 1789.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 11) - Nguyễn Thế Kỷ
Để các con có vũ khí đối đầu với thực dân, ông Nguyễn Sinh Sắc quyết định cho anh em Thành học trường Pháp-Việt tại Vinh nhằm thấu hiểu ngôn ngữ và tri thức của họ. Nguyễn Tất Thành hoàn toàn đồng ý với tầm nhìn của cha, khao khát học hỏi để mở mang đầu óc. Quyết định mang tính bước ngoặt này đã mở ra tư duy xem tri thức phương Tây là công cụ để thấu hiểu kẻ thù và tự cường dân tộc.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 10) - Nguyễn Thế Kỷ
Được cha cho đọc thư từ giữa cụ Nguyễn Thân và Phan Đình Phùng, Nguyễn Tất Thành sâu sắc cảm phục tấm lòng đặt lợi ích nước nhà lên trên cá nhân của cụ Phan. Bài học về khí tiết bất khuất cùng lời giảng giải của cha về lòng trung nghĩa chính là viên gạch tiếp theo định hình nên lý tưởng sống và trách nhiệm phụng sự Tổ quốc của Người.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 9) - Nguyễn Thế Kỷ
Ghé thăm nhà ông Phó bảng dịp Tết 1905, Phan Bội Châu ra một vế đối về chí lớn cứu nước và được cậu bé Cung đối lại vô cùng sắc sảo. Sự thông minh và khát vọng của Cung trong buổi trò chuyện không chỉ làm kinh ngạc bậc tiền bối, mà còn là dấu hiệu cho thấy con đường vạn dặm sau này của Người đang được định hình từ chính hào khí của các sĩ phu quanh mình.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 8) - Nguyễn Thế Kỷ
Sau khi đỗ Phó bảng, ông Nguyễn Sinh Sắc lặng lẽ đưa hai con trai về quê nội làng Sen, gửi con gái cả lại chăm sóc bà ngoại. Sự đồng thuận đầy thấu hiểu, đặt đạo lý lên hàng đầu của bà ngoại và cha không chỉ giúp gia đình vượt qua giai đoạn xáo trộn, mà còn gieo vào lòng Nguyễn Sinh Cung niềm kính trọng sâu sắc về tình cốt nhục và nghĩa đồng bào.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 7) - Nguyễn Thế Kỷ
Sau biến cố mất người thân, Nguyễn Sinh Cung về quê sống bên bà ngoại và tiếp tục học chữ Hán khi cha mở lại lớp dạy. Vượt qua nỗi đau, Cung nổi bật là một học trò xuất sắc với trí nhớ tuyệt vời và tài đối đáp thông minh, mẫn tiệp.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 6) - Nguyễn Thế Kỷ
Trong đêm đông lạnh giá tại Huế, Nguyễn Sinh Cung phải một mình đối mặt với thử thách nghiệt ngã: vừa tự lập gánh vác việc nhà, vừa xót xa chăm sóc đứa em sơ sinh và người mẹ đang lịm dần vì kiệt sức. Sự ra đi của người mẹ ngay sau đó là nỗi đau tột cùng, chính thức khép lại tuổi thơ êm đềm và hun đúc nên một bản lĩnh phi thường từ trong mất mát.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 5) - Nguyễn Thế Kỷ
Gánh vác trách nhiệm thay cha và anh đi vắng, Nguyễn Sinh Cung ở lại Huế chăm sóc mẹ đang mang thai. Căn nhà nhỏ chứng kiến sự đảm đang, hiếu thảo của cậu bé Cung khi vừa lo liệu việc nhà, vừa thay mẹ ra chợ bán hàng. Giữa hoàn cảnh gian khó, tình mẫu tử thiêng liêng hòa quyện cùng sự thương yêu, giúp đỡ của những người dân nghèo quanh chợ, tạo nên những mảng màu xúc động trong ký ức tuổi thơ của

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 4) - Nguyễn Thế Kỷ
Cuộc sống ở Dương Nỗ của Nguyễn Sinh Cung gắn liền với tình bạn đẹp dành cho Phúc – cậu bé chăn trâu hiếu học nhưng nghèo khó. Trân trọng khát vọng của bạn, Cung xin cha cho Phúc đi học miễn phí và luôn kiên nhẫn kèm cặp cho bạn từng nét chữ. Câu chuyện xúc động này cho thấy tấm lòng nhân ái, luôn đứng về phía người nghèo của Người ngay từ những năm tháng tuổi thơ.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 3) - Nguyễn Thế Kỷ
Đặt chân đến cố đô, Nguyễn Sinh Cung ngỡ ngàng trước sự uy nghi của kinh thành Huế qua lời giảng giải tận tình của cha về lịch sử và văn hóa các triều đại. Kinh kỳ hiện lên vừa tráng lệ vừa xa lạ, mở ra một chương mới trong cuộc đời cậu bé Cung. Đây là giai đoạn quan trọng để Người quan sát trực diện trung tâm quyền lực của đất nước và thấu hiểu hơn về vận mệnh dân tộc.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 2) - Nguyễn Thế Kỷ
Trên đường vào Huế, Nguyễn Sinh Cung bắt đầu quan sát và đặt dấu hỏi về nỗi đau mất nước, về xiềng xích thực dân. Những trải nghiệm này không chỉ mở mang tầm mắt mà còn nhen nhóm trong cậu bé Cung tình yêu nước nồng nàn và ý thức về trách nhiệm với dân tộc. Chặng đường gian khổ ấy chính là khởi đầu cho một hành trình cứu nước vĩ đại.

Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 1) - Nguyễn Thế Kỷ
Tập đầu tiên của bộ tiểu thuyết Nước non vạn dặm mang tên "Nợ nước non" tái hiện chân thực tuổi thơ và thời niên thiếu của Nguyễn Sinh Côn cùng Nguyễn Tất Thành. Với văn phong sử thi nhưng gần gũi, nhà văn Nguyễn Thế Kỷ đã dựng nên không gian văn hóa, xã hội xứ Nghệ cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX đầy sinh động. Tác phẩm không chỉ là một cuốn tiểu thuyết lịch sử mà còn là hành trình cảm x

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần cuối) - Ma Văn Kháng
Cơn lũ dữ dội cũng là lúc bi kịch hạ màn: Loan mất hết sự nghiệp và sa ngã, còn Thưởng mắc kẹt giữa biển nước khi đang cố tẩu tán số vàng phi pháp để vượt biên. Hình ảnh kẻ thủ ác bị vây hãm bởi thiên tai và lòng tham là bản án đắt giá cho những kẻ bán rẻ lương tâm. Sự sụp đổ của họ tương phản hoàn toàn với cuộc chiến giữ đê kiên cường của những con người chính trực.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 23) - Ma Văn Kháng
Trong trận đại hồng thủy khốc liệt, Trọng hoàn toàn cảm phục sự hy sinh của những con người chính trực tại Nguyên Lộc. Anh nhận ra đây chính là môi trường lý tưởng để rèn luyện nhân cách mà mình bấy lâu tìm kiếm. Giữa làn ranh sinh tử, mối quan hệ giữa Trọng và nữ chủ tịch xã Thuận không chỉ là sự đồng cam cộng khổ mà còn dần tiến triển thành một tình cảm sâu nặng, bền bỉ.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 22) - Ma Văn Kháng
Trọng cùng đội thợ thử nghiệm thành công máy "Bông Sen" để diệt mối, giải tỏa nguy cơ vỡ đê trong điều kiện khắc nghiệt. Thành tựu này khiến Trọng vừa vui mừng vừa tự trách về sự chậm trễ và non nớt của mình trong quá khứ. Đây là khoảnh khắc sự sáng tạo kỹ thuật hòa quyện cùng sự chín chắn trong nhận thức của người trí thức trẻ.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 21) - Ma Văn Kháng
Trong cơn bão lũ, ông giáo Cần quyết liệt bảo vệ bản sắc văn hóa trước quan điểm sính ngoại của ông thợ vẽ. Ông khẳng định các giá trị cổ truyền là linh hồn của dân tộc và chấp nhận từ bỏ người học trò không cùng lý tưởng. Cuộc đối đầu này cho thấy sự lựa chọn dứt khoát của một trí thức truyền thống để giữ gìn sự trong sạch của tâm hồn.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 20) - Ma Văn Kháng
Đội trưởng Hoạn thẳng thắn chỉ ra sự thiếu kinh nghiệm thực tế và mơ mộng của Trọng giữa dòng chảy xã hội mới. Lời phê bình này là bước ngoặt khiến Trọng nhận ra: nhiệt huyết cá nhân phải đi đôi với bản lĩnh chính trị và sự hòa mình vào tập thể mới có thể bảo vệ được cái đúng.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 19) - Ma Văn Kháng
Ông Chánh đến gặp Trọng từ sớm và trải lòng về quá khứ từng bị tù oan hai năm trong cải cách ruộng đất do lý lịch gia đình. Dù chịu bất công, ông vẫn tuyệt đối tin tưởng vào tổ chức và kiên nhẫn chờ ngày được phục hồi. Câu chuyện này khiến Trọng thay đổi cái nhìn: anh nhận ra phía sau vẻ giáo điều, thô sơ của ông Chánh là một con người thật thà, trung thành và không có dã tâm hại người.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 18) - Ma Văn Kháng
Dưới sự thuyết phục của chủ tịch xã Thuận, cụ Luân và dân xóm bãi chấp nhận rời bỏ nhà cửa, vườn tược vào trong đê tránh lũ. Hình ảnh cụ Luân nghẹn ngào chặt cây mít cổ thụ đại diện cho tinh thần "vì cộng đồng" cao đẹp. Cuộc di dân đồng loạt này là minh chứng hùng hồn cho sự hy sinh và lòng tin của người dân vào chính nghĩa.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 17) - Ma Văn Kháng
Gặp gỡ bạn già, ông giáo Cần đau lòng thấy gia đình ông Tiếu lục đục vì chuyện làm ăn. Ông Tiếu phẫn nộ trước cảnh vợ con vì tiền mà đánh mất tự trọng, phục vụ kẻ giàu và lờ đi danh dự quốc gia. Cuộc trò chuyện lột tả sự đối đầu quyết liệt giữa những giá trị cũ thanh cao và làn sóng thực dụng đang tàn phá lý tưởng con người.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 16) - Ma Văn Kháng
Nam vừa mất, Hưng chiếm ghế trưởng phòng và bắt đầu chiến dịch bài trừ tầm ảnh hưởng cũ bằng cách cô lập Trọng. Đơn vào Đảng của Trọng bị "treo" bởi những lý do cảm tính, bộc lộ rõ sự đấu đá quyền lực và tư tưởng cơ hội nhân danh tổ chức. Trọng bàng hoàng nhận ra bộ mặt thật của sự đố kỵ và toan tính nơi công sở.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 15) - Ma Văn Kháng
Dù bệnh tình nguy kịch, Nam vẫn dành những hơi thở cuối cùng cho sự nghiệp trị thủy. Trên giường bệnh, anh không ngừng trăn trở về sự cố vỡ cống Lợi Toàn và tận lực hỗ trợ Trọng hoàn thiện đề tài diệt mối trong thân đê. Cuộc trò chuyện của Nam với bạn bè là minh chứng cảm động cho một nhân cách cao đẹp, nơi trách nhiệm với cuộc đời và tình yêu nghề nghiệp luôn rực cháy ngay cả khi đối diện với cái

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 14) - Ma Văn Kháng
Gia đình bà Nhuần mở tiệc mừng Thưởng – kẻ giàu có thực dụng – làm rể, chính thức gạt bỏ Trọng ra khỏi đời Loan. Trước sự tung hô vật chất của bà Nhuần và ông Hào, ông giáo Cần hoàn toàn bất lực và xót xa. Bữa tiệc là biểu tượng cho sự thất thế của những giá trị tinh thần trước làn sóng thực dụng đang xâm chiếm xã hội.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 13) - Ma Văn Kháng
Cuộc trò chuyện trên đê Nguyên Lộc khắc họa những trăn trở của chủ tịch huyện trong cuộc đấu tranh chống tiêu cực và xử lý cán bộ sai phạm. Dù làm vì lợi ích chung, ông vẫn chịu nhiều định kiến. Qua đó, tác phẩm đồng thời làm nổi bật tinh thần sống trách nhiệm, quyết liệt và giàu lý tưởng của cô Thuận đại diện cho lớp trẻ.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 12) - Ma Văn Kháng
Cuộc họp tại xã Nguyên Lộc làm nổi bật sự đối lập giữa những tấm gương giữ đê và nạn tham ô, tiêu cực. Vị chủ tịch huyện trẻ tuổi thể hiện tinh thần đổi mới khi quyết liệt bài trừ cái xấu để bảo vệ dân. Sự kiện lột tả chân thực đời sống nông thôn trong vòng xoáy thiên tai và những thử thách đạo đức nghiệt ngã.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 11) - Ma Văn Kháng
Cuộc đối thoại giữa ông giáo Cần và người học trò nước ngoài lột tả sự đối lập giữa nét đẹp văn hóa và những mảng tối đạo đức trong xã hội Việt Nam. Trước những phê phán về sự lộn xộn và thực dụng, ông giáo bình tĩnh lý giải dựa trên hệ quả lịch sử và tàn dư tâm lý. Cuộc tranh luận là nỗ lực định vị bản sắc dân tộc trước những biến động và suy thoái lối sống.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 10) - Ma Văn Kháng
Gia đình biến thành "chiến trường" khi Loan nghi ngờ em trai lục lọi thư từ của Trọng. Những lá thư bị vứt bỏ đánh dấu sự chấm hết cho một tình yêu lý tưởng. Kết hợp với sự mê tín, thực dụng của bà Nhuần, cảnh tượng này lột tả sự hỗn loạn và rạn nứt sâu sắc về đạo đức, lối sống ngay trong lòng gia đình.

Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 9) - Ma Văn Kháng
Trong thư gửi ba, Trọng ví loài mối như "ổ ung thư" âm thầm đục khoét đê điều và cả nền tảng xã hội. Anh mô tả chi tiết quá trình nghiên cứu khoa học gian khổ để truy tìm và tiêu diệt kẻ thù nguy hiểm này. Với Trọng, cuộc chiến chống mối không chỉ là kỹ thuật mà còn là sự bảo vệ những thành quả bền vững của con người trước các thế lực phá hoại ngầm.











