
Đài Hà Nội | Lưu Hường Blog chiều | Podcast
Chương trình phát thanh định kỳ lúc 18h15 hằng ngày của Đài Hà Nội, do BTV Lưu Hường thực hiện. Chia sẻ những câu chuyện nhỏ đầy ý nghĩa từ đời sống, những dòng tự sự, cùng những ca khúc do chính Lưu Hường thể hiện với guitar. Tình yêu Hà Nội, bạn bè và thính giả được thể hiện qua từng lời hát và chia sẻ.
Tập

Cảm ơn một thời đã đi qua | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những hành trình trong cuộc đời không kéo dài mãi mãi, nhưng lại đủ sâu để ở lại rất lâu trong ký ức. Có những con người từng đi cùng ta một đoạn đường, không phải để ở bên ta suốt đời, mà để dạy ta cách yêu thương, cách trưởng thành, và cả cách buông tay đúng lúc.

Người đến giữa mơ và thực | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những giấc mơ không đến từ điều gì xa xôi… mà bắt đầu rất gần, từ chính những điều ta đã nghĩ, đã mong, đã thiếu trong một ngày rất dài. Chỉ là khi thức, ta chưa kịp gọi tên… nên khi ngủ, chúng tìm cách hiện ra - đầy đủ hơn, rõ ràng hơn, và đôi khi… đẹp hơn cả thực tại.

Nỗi nhớ đi qua bốn mùa | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mùa nối mùa đi qua, ôm trong lòng nỗi niềm riêng tư suốt một thời gian dài, cô gái ấy không còn cố chấp giữ trong lòng những điều nặng trĩu, không còn tự hỏi “giá như”, cô học cách chấp nhận - chấp nhận rằng có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng cần một cái kết trọn vẹn.

Mimosa từ đâu em đến | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những loài hoa không chỉ nở theo mùa mà còn nở theo những miền cảm xúc rất riêng. Và có những câu chuyện, tưởng như rất khẽ thôi nhưng lại đủ để người ta giữ mãi trong lòng. Giữa một buổi trưa Đà Lạt, dưới tán mimosa vàng rơi lặng lẽ, có người đã đứng lại. Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng, có những điều trong đời không phải để giữ mà là để buông.

Ký ức Điện Biên | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà vẫn âm thầm chảy trong hiện tại, như một mạch ngầm nuôi dưỡng lòng biết ơn và niềm tự hào. Và mỗi khi tháng Năm trở lại - thời khắc gợi nhắc về một dấu mốc không thể nào quên của dân tộc - những câu chuyện về Điện Biên lại được nhắc nhớ, không chỉ qua trang sử, mà còn qua ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh.

Những khờ dại của thanh xuân | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những điều trong cuộc sống, phải đi qua một quãng rất dài, ta mới đủ bình thản để nhìn lại. Và khi ấy, thay vì tiếc nuối hay dằn vặt, ta chỉ khẽ mỉm cười… vì hiểu rằng, tất cả những gì đã từng xảy ra - kể cả những vụng về, nông nổi - đều là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.

Mùa Tagalau đầu tiên | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những mùa trong đời không chỉ đi qua bằng thời tiết… mà đi qua bằng một sự thay đổi rất sâu bên trong mỗi người. Đó là khi ta rời khỏi một vùng ký ức quen thuộc, để bước vào một vùng đất mới - nơi mọi thứ đều lạ, và chính mình cũng trở nên khác đi. Có người đã có một mùa như thế - Mùa Tagalau đầu tiên… trên đất Chăm.

Cứ để mọi thứ như nó đang là | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Giữa một thế giới mà mọi thứ đều được lý giải, được gọi tên, được gắn nhãn và tìm kiếm ý nghĩa… có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải “hiểu” quá nhiều chưa? Có những lúc, ta nhìn một sự việc không còn bằng cảm xúc ban đầu, mà lập tức đi tìm một tầng nghĩa phía sau nó.

Nhớ bún ốc nguội Hà Nội | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những món ăn không chỉ để no lòng, mà còn để lấp đầy một khoảng trống rất sâu trong ký ức. Đó là khi hương vị trở thành một chiếc chìa khóa - chỉ cần chạm khẽ, cả một miền thương nhớ sẽ mở ra.

Mỗi người đi qua đời ta như một dấu chạm rất khẽ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những cuộc gặp gỡ trong đời không đủ dài để gọi tên, nhưng lại đủ sâu để ở lại. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là một dấu chạm rất khẽ… nhưng khi ngoảnh lại, ta vẫn nhận ra: mình đã từng thay đổi, dù chỉ một chút, vì sự hiện diện của ai đó.

Nhớ mùa mộc lan Hà Nội | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những loài hoa không gắn với sự rực rỡ, cũng chẳng cần một mùa quá dài để người ta nhớ. Nhưng chỉ cần một lần bắt gặp, ở đúng thời điểm, lại có thể ở lại rất lâu trong ký ức. Mộc Lan - với ai đó - là một loài hoa như thế. Không chỉ là một loài hoa gọi mùa, mà còn là một dấu mốc của những năm tháng cũ, nơi Hà Nội luôn hiện lên rất riêng, rất sâu trong tâm trí.

Những thanh âm hòa bình | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những ngày tháng Tư, chỉ cần bước chậm lại một chút, ta sẽ nghe được rất nhiều thanh âm quen thuộc - những thanh âm tưởng như giản dị, nhưng lại là điều quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng. Tháng Tư, nắng phương Nam vàng rực. Những chùm bằng lăng tím dịu, những hàng phượng bắt đầu chớm đỏ. Không gian như khẽ ngân lên một bản hòa âm của đất trời – nhẹ thôi, nhưng đủ khiến lòng người lắng lại.

Chiếc đàn ghi ta của nội | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những kỷ vật trong đời không chỉ đơn thuần là một món đồ, mà là nơi lưu giữ ký ức, là sợi dây nối giữa quá khứ và hiện tại. Có những âm thanh, khi cất lên, không chỉ là giai điệu… mà là cả một đời người. Với ai đó, chiếc đàn ghi ta của nội chính là một điều như thế.

Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao? | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những lúc trong cuộc đời, ta chợt dừng lại và tự hỏi: liệu mình đã từng có một khoảnh khắc thật sự “rực rỡ” hay chưa? Hay mọi thứ cứ lặng lẽ trôi qua, bình thường đến mức không để lại dấu ấn gì? Tôi nghĩ rằng, trong đời sống riêng của mỗi con người, ai rồi cũng có ít nhất một lần rực rỡ. Chỉ là đôi khi ta không nhận ra, hoặc ta không gọi đó là “rực rỡ” mà thôi.

Sử quân tử bên nhà | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Giàn sử quân tử bên một mái hiên quê - có thể chỉ là một hình ảnh nhỏ bé trong rất nhiều ký ức đời người. Nhưng đôi khi, chính những điều nhỏ bé ấy… lại là nơi thời gian chọn để ở lại.

Lời vọng từ đất Tổ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những hành trình không chỉ là đi qua một vùng đất, mà là đi sâu vào chính tâm hồn mình. Và với ai đó, một ngày trở về đất Tổ Phú Thọ vào độ tháng Ba âm lịch… là một hành trình như thế.

Nhớ về ngày Giỗ Tổ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những ngày trong năm không chỉ được đánh dấu bằng thời gian, mà còn được ghi nhớ bằng cảm xúc. Với người Việt, mùng 10 tháng Ba âm lịch - ngày Giỗ Tổ Hùng Vương - là một ngày như thế. Dù ở bất cứ đâu, trong lòng mỗi người dường như đều có một lời nhắc rất khẽ: hãy nhớ về cội nguồn.

Phút tĩnh lặng | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Giữa nhịp sống ngày càng vội vã, có lẽ điều chúng ta thiếu không phải là thông tin, mà là những khoảng lặng. Những khoảng lặng đủ sâu để mỗi người kịp nhìn lại mình, trước khi lại bị cuốn đi trong guồng quay quen thuộc của một ngày mới.

Nhớ món bánh trứng kiến | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những hương vị không chỉ đơn thuần là món ăn, mà còn là ký ức, là quê nhà, là một phần tuổi thơ không thể gọi tên. Trong dòng chảy vội vã của cuộc sống, đôi khi chỉ cần một mùi hương thoảng qua cũng đủ đánh thức cả một miền thương nhớ. Và với một người con xa quê, ký ức ấy có thể bắt đầu từ một món bánh rất đỗi giản dị - bánh trứng kiến.

Hương dẻ trước hiên nhà | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những điều rất nhỏ thôi, nhưng lại đủ để níu giữ một thành phố trong ký ức của mỗi người. Với tôi, Hà Nội không chỉ được nhớ bằng những con phố đông đúc hay những mùa hoa rực rỡ, mà còn bởi những mùi hương rất khẽ – thứ hương chỉ cần thoảng qua cũng đủ làm lòng người dịu lại. Và trong tất cả, có một người nhớ nhất… là hương dẻ trước hiên nhà.

Thơ mộng xích lô Hà Nội | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những cách rất riêng để cảm nhận một thành phố. Có người chọn đi thật nhanh để kịp bắt nhịp với hiện đại. Nhưng cũng có người muốn chậm lại một chút, để lắng nghe những thanh âm rất khẽ của ký ức. Với Hà Nội, có lẽ một trong những cách chậm rãi và thơ mộng nhất chính là ngồi trên một chiếc xích lô, để phố phường trôi qua trước mắt như một thước phim cũ.

Bước đầu tiên của yêu thương | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những buổi sớm rất đỗi dịu dàng - khi nắng còn non, khi gió còn lặng sau rặng cau cuối vườn - ta chợt nhận ra lòng mình đầy lên một cảm giác thật khó gọi tên. Có lẽ đó là sự biết ơn. Biết ơn vì mình còn được sống, được yêu thương, được đi qua những vấp ngã để rồi lớn lên theo cách rất riêng của mình. Hành trình ấy, nếu nhìn lại, luôn bắt đầu từ những điều gần gũi nhất.

Cả cuộc đời dành hết cho con | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong mỗi chúng ta, ai rồi cũng có một miền ký ức không thể chạm tới - nơi có bóng dáng của mẹ, có những tháng ngày gian khó mà khi đi qua rồi, chỉ còn lại nỗi thương nhớ âm thầm.

Còn trong vệt nắng tháng Tư… | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Tháng Tư về, mang theo một thứ nắng rất riêng - không còn non tơ dịu ngọt của mùa xuân, mà đã bắt đầu hanh hao, chói chang, như báo hiệu một vòng quay mới của thời gian. Nhưng trong cái nắng có phần gay gắt ấy, lại ẩn chứa biết bao ký ức, bao nỗi niềm và cả những yêu thương lặng thầm được chắt chiu qua năm tháng.

Vườn xanh trong ngõ nhỏ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Giữa nhịp sống đô thị chật chội, khi những khoảng xanh ngày càng thu hẹp, có lẽ ai trong chúng ta cũng từng ao ước giữ lại cho mình một góc nhỏ bình yên - nơi có cây cỏ, có hương thơm, và có cảm giác được trở về. Không cần phải là một khu vườn rộng lớn, đôi khi, chỉ một khoảng sân nhỏ thôi, cũng đủ để nuôi dưỡng tâm hồn.

Nhớ mùa nhót chín | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong hành trình của mỗi người, luôn có một miền ký ức lặng lẽ mà bền bỉ - nơi chỉ cần một mùi hương, một âm thanh hay một hương vị quen thuộc cũng đủ làm sống dậy cả một khoảng trời đã xa. Đó có thể là làn khói bếp chiều, tiếng gà gáy sớm, hay đơn giản là một mùa quả quê nhà.

Cuối trời mây trắng bay | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những khoảnh khắc rất giản dị trong đời sống lại khiến con người ta chợt muốn dừng lại để lắng nghe chính mình. Đó có thể là một buổi chiều lặng gió, khi bầu trời cao vời vợi và những cụm mây trắng lững lờ trôi về phía cuối chân trời. Mây vẫn bay theo cách của mây, còn lòng người thì lặng lẽ chạm vào những miền ký ức cũ.

Với Huế tháng Tư | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những vùng đất chỉ cần đặt chân tới một lần là đã đủ để nhớ rất lâu. Không phải bởi sự náo nhiệt hay hào nhoáng, mà bởi nhịp sống lặng lẽ, dịu dàng như một bản nhạc chậm. Huế - với nhiều người - chính là một nơi như thế. Và đặc biệt, Huế vào tháng Tư dường như mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng: vừa trong trẻo của mùa xuân còn vương lại, vừa phảng phất hơi thở của những ngày đầu hạ.

Tìm vị ngọt cho ly cafe cuộc đời | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những buổi sáng bắt đầu bằng một điều rất nhỏ bé. Chỉ là một ly cà phê, một cơn mưa vừa dứt, hay một câu nói tình cờ chợt gợi mở trong lòng ta một suy ngẫm. Và đôi khi, từ những điều giản dị ấy, ta nhận ra một triết lý rất nhẹ nhàng về cách sống: nếu cuộc đời có lúc đắng, ta hoàn toàn có thể tự mình tìm thêm vị ngọt.

Cỏ dại và mưa | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Đôi khi trong những điều rất nhỏ bé của đời sống, ta lại bắt gặp những bài học giản dị mà sâu sắc. Một cơn mưa nhẹ, một bãi cỏ ven đường, hay một khoảnh khắc đứng lặng nhìn đất trời đổi mùa… cũng đủ khiến lòng người chậm lại để suy ngẫm.

Vũ điệu của biển | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có lẽ mỗi chúng ta trong cuộc đời đều cần một “vũ điệu của biển” cho riêng mình. Một nơi đủ rộng để nỗi buồn được tan ra, đủ bình yên để ta lắng nghe lại chính mình. Và khi lòng đã nhẹ hơn, ta lại có thể bước tiếp, như những con sóng vẫn ngày ngày tìm về bờ.

Ốc sên | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Giữa cuộc sống vội vã hôm nay, đôi khi chỉ cần dừng lại một chút, nhìn thật chậm một điều rất nhỏ bé thôi, ta cũng có thể nhận ra nhiều điều về chính mình. Có những sinh vật bé nhỏ tưởng chừng vô nghĩa trong nhịp sống hối hả của con người, nhưng lại mang trong mình những bài học lặng lẽ về sự kiên nhẫn, về cách tồn tại và chấp nhận.

Nếu một mai không còn ta nữa | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những khoảnh khắc trong đời khiến ta bỗng chậm lại, không phải vì trái đất bỗng dưng ngừng quay, mà bởi trong một phút giây nào đó, ta nhận ra sự mong manh của kiếp người. Một tin tức bất ngờ, một cuộc chia tay không báo trước… đủ để khiến chúng ta lặng đi và tự hỏi: nếu một ngày nào đó mình không còn ở đây nữa, mình đã sống đủ đầy hay chưa?

Về với mưa rào mùa hạ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi mùa mưa đi qua đều mang theo những ký ức rất riêng của mỗi người. Có người nhớ những con đường ướt nước, có người nhớ những lần vội vã trú mưa nơi góc phố. Nhưng cũng có những cơn mưa, chỉ cần nghe tiếng mưa rơi thôi đã đủ đánh thức cả một miền ký ức tuổi thơ - nơi có mái nhà cũ, có vòng tay cha mẹ và những ngày tháng bình yên đã đi qua rất xa.

Ngang qua những chông chênh | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong hành trình của mỗi người, không phải lúc nào chúng ta cũng bước đi vững vàng. Có những ngày lòng bỗng chông chênh, không vì một biến cố lớn lao nào, chỉ đơn giản là cảm giác mệt mỏi, trống trải, không thiết tha với điều gì cả.

Hương sắc tháng Tư | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi mùa trong năm đều mang theo một sắc hương riêng để người ta nhận ra bước chuyển của thời gian. Có những mùa đi qua rất vội, nhưng cũng có những mùa chỉ cần một loài hoa thôi đã đủ gợi lên bao cảm xúc.

Sống một đời rực rỡ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng từng có lúc tự hỏi: Thế nào là sống một cuộc đời rực rỡ? Phải chăng đó là khi ta đạt đến những đỉnh cao của danh vọng, khi tên tuổi được nhắc đến trong những lời ngợi ca, hay khi thành công của ta khiến người khác phải ngưỡng mộ?

Nhớ cháo đậu cà tuổi thơ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong ký ức của mỗi người Hà Nội, luôn có những thức quà giản dị mà chỉ cần nhắc tới thôi cũng đủ khiến lòng người thương nhớ. Đó không phải là những món ăn cầu kỳ hay sang trọng, mà đôi khi chỉ là một bát quà dân dã của phố phường. Với nhiều người, ký ức ấy có thể là bát cháo đậu cà - món ăn bình dị của những chiều hè Hà Nội, mang theo cả một miền tuổi thơ.

Những cơn mưa tháng Tư | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi mùa trong năm đều có những dấu hiệu rất riêng để chúng ta nhận ra sự chuyển mình của đất trời. Có khi đó là một loài hoa nở sớm nơi góc phố. Có khi là mùi hương của cỏ cây sau cơn gió nhẹ. Và cũng có khi, chỉ cần một cơn mưa bất chợt thôi, ta biết rằng một mùa vừa khép lại, và một mùa khác đang lặng lẽ bắt đầu. Tháng Tư thường đến theo cách như thế.

Điểm tâm sáng ở Hà Nội | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi thành phố đều có một cách rất riêng để bắt đầu ngày mới. Có nơi buổi sáng mở ra bằng tiếng còi xe vội vã, có nơi là nhịp bước gấp gáp của những con đường đông đúc. Còn ở Hà Nội, buổi sáng thường bắt đầu bằng một điều rất giản dị: một bữa điểm tâm chậm rãi.

Hoa tháng tư | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi mùa trong năm đều có những loài hoa mang theo một phần ký ức của đất trời và con người. Có những loài hoa rực rỡ khiến người ta dễ dàng nhận ra giữa phố đông. Nhưng cũng có những loài hoa rất bình dị, chỉ nở lặng lẽ nơi quê nhà, để rồi khi đi xa, mỗi lần nhớ lại, lòng người lại chùng xuống.

Lòng nghiêng về phía biển trời có anh | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những cuộc gặp gỡ trong đời đến thật nhẹ nhàng, như một cơn gió thoảng qua. Ta không kịp chuẩn bị, cũng chẳng nghĩ rằng khoảnh khắc ấy rồi sẽ trở thành một phần ký ức rất sâu trong lòng.

Hương bưởi quê nhà | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những mùi hương rất kỳ lạ. Chỉ cần thoảng qua thôi cũng đủ khiến con người ta dừng lại giữa bộn bề của cuộc sống, để nhớ về một miền ký ức xa xăm. Đó có thể là mùi khói bếp của một chiều quê, mùi đất sau cơn mưa, hay hương hoa dịu nhẹ của một loài cây quen thuộc trước ngõ.

Dòng sông tháng Ba | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong ký ức của mỗi người luôn có một miền rất riêng để nhớ về. Có người nhớ con đường làng, nhớ hàng tre trước ngõ. Có người lại nhớ tiếng gà trưa hay những mùa lúa chín vàng. Còn với một người, tuổi thơ lại gắn liền với dòng sông. Dòng sông ấy không chỉ chảy qua quê hương, mà còn chảy qua cả tuổi thơ, qua những năm tháng lớn lên và cả những ký ức không bao giờ phai nhạt.

Loài hoa của sự lãng quên | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Hà Nội có rất nhiều loài hoa gắn với ký ức của những người từng đi qua thành phố này. Có những loài hoa rực rỡ khiến người ta nhớ ngay khi nhắc đến. Nhưng cũng có những loài hoa rất nhỏ bé, rất lặng lẽ, đến rồi đi mà ít khi được gọi tên. Thế nhưng chính những điều giản dị ấy đôi khi lại khiến lòng người rung động lâu dài.

Bóng chiều hôm | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những khoảnh khắc trong ngày khiến lòng người chợt lắng lại. Không ồn ào như buổi sớm, cũng không vội vã như ban trưa, buổi chiều - đặc biệt là những khoảnh khắc cuối ngày - thường mang theo một thứ cảm xúc rất riêng. Đó là lúc ánh sáng chậm lại, gió dịu hơn và trong lòng mỗi người cũng như có một khoảng lặng để nhìn lại chính mình.

Màu áo xanh tháng Ba | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Tháng Ba luôn mang đến cho người ta nhiều cảm xúc rất đặc biệt. Đó là khi nắng xuân bắt đầu trở nên ấm áp hơn, khi những con đường bỗng rực rỡ bởi sắc áo xanh của tuổi trẻ.

Tháng Ba miền ký ức | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong dòng chảy của bốn mùa, có những khoảng thời gian không quá rực rỡ nhưng lại khiến lòng người dễ rung động nhất. Đó là khi đất trời vừa khép lại một mùa cũ và đang chuẩn bị bước sang mùa mới. Những ngày ấy, nhịp sống dường như chậm hơn một chút, để ta kịp nhận ra nhiều điều tưởng như đã quen thuộc nhưng lại vô cùng quý giá.

Mùa hoa cà phê | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những miền đất chỉ cần đi qua một lần thôi cũng đủ để lại trong lòng người những dư vị rất lâu. Có khi đó là một con đường, một làn gió, hay đơn giản chỉ là mùi hương thoảng qua trong ký ức. Và với nhiều người, Tây Nguyên chính là một miền như thế. Mỗi độ tháng Ba về, khi hoa cà phê nở trắng khắp những triền đồi, đại ngàn lại gọi về trong lòng người một nỗi nhớ dịu dàng mà sâu lắng.

Hương thầm qua phố | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những mùi hương chỉ cần thoảng qua thôi cũng đủ khiến lòng người chậm lại. Giữa nhịp sống vội vã của đô thị, đôi khi chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ cũng có thể đánh thức trong ta cả một miền ký ức.

Tháng Ba – mùa hoa gạo trong ký ức | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi khi tháng Ba ghé qua, thiên nhiên lại mang đến cho đất trời những dấu hiệu rất riêng của mùa. Có nơi là sắc hoa xoan tím nhạt rơi đầy lối nhỏ, có nơi là những vạt cải cuối mùa còn vàng ươm trong nắng. Nhưng với nhiều làng quê Bắc Bộ, tháng Ba thường được nhớ đến bằng một sắc đỏ đặc biệt - sắc đỏ của hoa gạo.

Giếng quê tha thiết một niềm thương | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những hình ảnh của làng quê không cần phải rực rỡ hay ồn ào, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là cả một miền ký ức trong lòng người bỗng thức dậy. Với nhiều người, đó có thể là con đường làng rợp bóng tre, là cánh đồng lúa thơm mùi gió mới. Còn với một người, ký ức ấy lại bắt đầu từ một nơi rất quen thuộc - đó là giếng làng.

Bình yên là hạnh phúc | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Khi nhắc đến hạnh phúc, mỗi người thường hình dung một điều gì đó rất khác nhau. Có người nghĩ hạnh phúc là khi cuộc sống đủ đầy vật chất, có thể đi nhiều nơi, trải nghiệm nhiều điều. Có người lại thấy hạnh phúc đơn giản là có một gia đình êm ấm, con cái ngoan ngoãn, công việc ổn định. Cũng có người tin rằng chỉ cần được sống đúng với những điều mình yêu thích là đã đủ mãn nguyện.

Mùa hoa xoan | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những loài hoa không rực rỡ, cũng chẳng ồn ào khoe sắc, nhưng chỉ cần xuất hiện là lập tức đánh thức trong lòng người cả một miền ký ức. Với nhiều làng quê Bắc Bộ, hoa xoan chính là dấu hiệu rất riêng của tháng Ba. Những chùm hoa tím nhạt, nhỏ bé và mong manh, mỗi năm lại nở đúng hẹn, như nhắc người ta nhớ về những mùa xưa cũ.

Nếu một ngày thế giới không dịu dàng với em | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Ai trong chúng ta cũng mong thế giới sẽ dịu dàng với mình; mong một ngày có nắng vàng rải nhẹ trên hiên nhà, có một người sẵn sàng lắng nghe những câu chuyện nhỏ và những điều bình dị quanh mình bỗng trở nên ấm áp. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng như ta mong muốn.

Xe đạp ơi! | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Giữa nhịp sống hiện đại với những con đường lúc nào cũng đông xe cộ, có khi chỉ một quyết định nhỏ cũng đủ khiến ta chậm lại một chút để nhìn lại nhiều điều. Có những buổi sáng đi qua phố, thấy vài người lặng lẽ đạp xe dưới những hàng cây, tôi bỗng nhận ra rằng đôi khi nhịp sống chậm lại cũng là một cách để ta nhìn thành phố của mình rõ hơn.

Những cánh hoa bay như tuyết | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi miền đất đều có một mùa xuân rất riêng. Có nơi mùa xuân đến bằng tiếng chim gọi nắng, có nơi lại được đánh dấu bằng những cơn gió ấm và sắc hoa bừng nở sau mùa đông dài. Với những ai từng đi xa, mùa xuân ở một vùng đất khác đôi khi lại trở thành chiếc gương để ta soi lại ký ức quê nhà.

Tháng Ba gọi bàng thay lá | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi mùa trong năm đều mang đến cho thành phố một vẻ đẹp riêng. Có mùa được nhận ra bằng sắc hoa rực rỡ, có mùa lại đến rất khẽ, chỉ qua một cơn gió ấm hay một làn mưa bụi. Tháng Ba ở Hà Nội cũng đến theo cách lặng lẽ như thế.

Mùa hoa ban ở Hà Nội | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Mỗi thành phố đều có những dấu hiệu rất riêng để báo mùa về. Có nơi là hương hoa thoảng trong gió, có nơi là những hàng cây chợt bừng nở sau một đêm. Với Hà Nội, tháng Ba thường được nhận ra bằng sắc trắng dịu dàng của hoa ban trên nhiều con phố. Khi ấy, mọi chuyển động dường như lắng lại, để người ta kịp nhìn ngắm, kịp cảm nhận và kịp yêu thêm nơi mình đang sống.

Mùa sao rơi trên lá | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Hà Nội mỗi độ giao mùa luôn mang đến những dấu hiệu rất khẽ. Không ồn ào, không vội vã, chỉ là một cơn mưa phùn lất phất, một mùi hương thoảng qua trên phố, hay một sắc hoa nhỏ bé bất chợt chạm vào ánh nhìn. Có những mùa hoa không rực rỡ, không phô bày, nhưng lại đủ sức đánh thức cả một miền ký ức trong lòng người.

Đứng dậy từ những vết thương | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong cuộc sống có những câu chuyện khiến ta lặng đi rất lâu sau khi nghe kể. Không phải vì chúng quá buồn, mà bởi ở trong đó có sự kiên cường của con người trước những thử thách tưởng như không thể vượt qua.

Bảng lảng mùa sương | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những miền ký ức trong đời người giống như làn sương sớm. Khi còn ở giữa nó, ta có thể thấy mọi thứ mờ nhòe, mong manh. Nhưng khi đi qua rồi, ngoảnh lại, ta mới nhận ra đó là một phần rất đẹp của cuộc đời mình.

Mùa hoa sưa trở lại | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Hà Nội bước vào những ngày cuối xuân bằng một vẻ đẹp rất riêng. Chỉ qua một đêm, trên những con phố quen thuộc bỗng hiện lên những vòm trắng tinh khôi, như những đám mây lặng lẽ đậu xuống mặt đất. Có lẽ cũng bởi vậy mà mỗi mùa hoa sưa đi qua, trong lòng nhiều người lại dậy lên một miền ký ức.

Về thu xếp lại | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những lúc trong đời, người ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Đôi khi, đó chỉ là việc học cách thu xếp lại chính mình - thu xếp lại những mong đợi, những nỗi lo, những điều từng khiến ta bận lòng. Và khi làm được điều ấy, cuộc sống bỗng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Tháng Giêng của mẹ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Sau những ngày Tết rộn ràng, khi nhịp sống dần trở lại với những tất bật thường ngày, trong lòng nhiều người vẫn còn đọng lại những dư âm rất riêng của mùa xuân. Có khi đó là mùi hương trầm còn vương trên bàn thờ, là tiếng cười sum họp những ngày đầu năm. Và cũng có khi chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ thôi - khoảnh khắc rời nhà sau Tết, khi phía sau lưng vẫn còn bóng dáng của mẹ đứng nơi ngưỡng cửa

Mùa xuân ở phía mong chờ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những mùa xuân đi rất nhanh, khi ta chưa kịp nhận ra phút đoàn viên. Nhưng cũng có mùa xuân khép lại mà vẫn ở lại trong ký ức dịu dàng, như một miền nhớ không bao giờ cũ.

Vời vợi một khúc sông | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những dòng sông không chỉ chảy qua đất đai mà còn chảy qua ký ức của mỗi con người. Dù đi xa đến đâu, chỉ cần một lần trở lại, đứng lặng bên bờ nước, là bao kỷ niệm tuổi thơ bỗng hiện về, dịu dàng và đầy thương nhớ.

Đầu năm nhớ tiếng chuông chùa | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những thanh âm đi qua năm tháng mà chỉ cần khẽ chạm vào là cả một miền ký ức bỗng mở ra. Với một người, đó là tiếng chuông chùa ngân lên trong một sáng tháng Giêng. Âm thanh ấy không chỉ đánh thức đất trời, mà còn đánh thức trong lòng người những điều lắng sâu, hiền lành và bình yên nhất.

Mùa xuân của tuổi trẻ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những mùa xuân đi qua trong vòng quay của đất trời, nhưng cũng có một mùa xuân ở lại rất lâu trong lòng người - đó là mùa xuân của tuổi trẻ.

Dư âm của Tết | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những mùa trong năm đến và đi rất rõ ràng. Nhưng cũng có những mùa, dù đã qua rồi, vẫn còn ở lại trong lòng ta bằng những dư âm rất khẽ. Tết là một khoảng thời gian như thế. Khi phố phường đã trở lại nhịp sống quen thuộc, khi những cành đào đã thôi rực rỡ, ta mới nhận ra có những điều vẫn còn nguyên vẹn - đó là cảm giác ấm áp của đoàn viên, là sự bình yên mà yêu thương để lại.

Mưa xuân trong miền nhớ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những cơn mưa không làm người ta vội vã tìm chỗ trú. Trái lại, chúng khiến ta chậm lại. Chậm để lắng nghe tiếng thời gian đi qua mái hiên. Chậm để nhận ra có những yêu thương âm thầm đã nuôi lớn mình từ những ngày còn rất nhỏ. Mưa xuân là một cơn mưa như thế. Không ồn ào, không dữ dội. Chỉ mỏng thôi, nhẹ thôi, nhưng đủ để đánh thức trong ta cả một miền ký ức.

Gói ghém cả mùa xuân vào miền nhớ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Tết đã qua đi, phố xá dần trở lại với nhịp sống thường ngày. Những cành đào đã bắt đầu phai sắc, những con đường không còn rực rỡ như những ngày đầu xuân. Nhưng có những mùa xuân vẫn lặng lẽ ở lại trong ký ức - nơi cất giữ những yêu thương giản dị, những món ăn thân quen, và hình bóng của những người ta thương nhất.

Nơi đó là mùa xuân | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Trong cuộc đời mỗi người, có những nơi chốn ta đi qua, và có những nơi chốn ta thuộc về. Có những mùa xuân đến rồi đi theo năm tháng. Nhưng cũng có những mùa xuân ở lại trong ký ức.

Mùa gọi xuân về… | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Buổi sáng ở phố, cái lạnh chỉ còn khe khẽ như một cái chạm nhẹ. Vài giọt nắng vàng nhạt xiên qua hàng cây đứng tuổi, rơi xuống vạt cỏ non dưới thềm, làm những ngọn mềm khẽ rung lên trong im lặng. Không gian dường như vẫn còn giữ lại chút dư âm của tháng Chạp.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có một điều thật lạ là Tết dường như không chỉ nằm trong những ngày trên tờ lịch. Tết không hẳn bắt đầu vào khoảnh khắc giao thừa, và cũng không kết thúc khi phố phường đã thôi rực rỡ, khi những cành đào bắt đầu phai màu.

Ăn Tết hai quê | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Đối với một số người, dù biết Tết sẽ bận rộn hơn ngày thường, vẫn chờ đợi Tết bằng tất cả sự háo hức của trái tim. Bởi với họ, Tết không chỉ là một cột mốc thời gian, mà là một hành trình trở về - trở về với gia đình, với yêu thương, và với những điều làm nên cảm giác mình thực sự thuộc về một nơi nào đó.

Hương vị Tết miền Tây | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những cái Tết không mở đầu bằng mai vàng, pháo hoa, mà bằng thùng quà nhỏ vượt nửa vòng trái đất, mang hương vị quê nhà. Chạm vào điều quen thuộc, ta mới hay yêu thương chưa từng vơi, chỉ chờ ngày trở về.

Điệp khúc mùa xuân của mẹ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những điều trong cuộc sống lặp lại đến mức ta tưởng như rất bình thường. Nhưng rồi, khi đi xa hơn, trưởng thành hơn, ta mới nhận ra: chính những điều lặp lại ấy lại là nơi giữ ấm trái tim mình lâu bền nhất. Với nhiều người, Tết không bắt đầu từ lịch, không bắt đầu từ chợ hoa hay mâm cỗ. Tết bắt đầu từ một câu hỏi quen thuộc của mẹ: Bao giờ con về?

Những cái Tết gom nhặt yêu thương | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những vùng đất ta đi qua bằng bước chân. Nhưng cũng có những vùng đất ta đi vào bằng tình cảm. Ở đó, thời gian không chỉ đo bằng năm tháng, mà đo bằng những điều mình học được, những người mình thương và những mùa Tết dần trở thành một phần máu thịt.

Tết đến từ những điều rất nhỏ | Lưu Hường blog chiều | Đài Hà Nội
Có những mùa trong năm đến bằng thời tiết. Có những mùa đến bằng lịch. Nhưng Tết - với nhiều người - lại đến bằng cảm giác. Một cảm giác rất khẽ thôi, nhưng đủ để mình biết: năm cũ đi qua, một vòng sum vầy nữa lại trở về.











